Xin anh đừng làm phiền cuộc sống của em

Xin anh đừng làm phiền cuộc sống của em


Sao anh hạnh phúc rồi mà lại muốn đạp đổ những gì em đang có vậy anh?
Cơn mưa bất chợt làm em nhớ tới những kỉ niệm vẫn còn đeo bám khiến trái tim em vụn vỡ. Chúng ta yêu nhau được bao lâu anh nhỉ, tình yêu đó chết lịm khi nào? Có phải lúc em vô tình không hiểu cảm giác của anh nên anh rời xa em.
Anh à, em đã luôn tự trách mình, hụt hẫng khi quá thờ ơ cảm giác của anh, em đã phớt lờ anh như cơn mưa bất chợt của tháng 10 làm ướt đẫm con đường đang bước. Nhưng em đã quên rồi cảm giác anh bỏ rơi khi đến với cô gái ấy và em cũng không dám trách ai đã cướp mất anh.
Xin anh đừng làm phiền cuộc sống của em - 1
Chúng ta sống phải có tình cảm, ít ra để lại cho nhau cái gì tốt đẹp của tình bạn (Ảnh minh họa)
Với em chuyện được mất xem như duyên nợ và em chấp nhận mọi thứ, ấy vậy mà hôm nay anh và cô ấy quấy rối cuộc sống riêng tư của em là như thế nào?
Ai rồi cũng sẽ khác và thời gian giúp con người trưởng thành hơn trong suy nghĩ cũng như lối sống. Em có cuộc sống riêng, có tình yêu viên mãn mà em chọn và em thành công trên sự nghiệp thì anh nên mừng cho em chứ, sao anh hạnh phúc rồi mà lại muốn đạp đổ những gì em đang có vậy anh?
Em vẫn tôn trọng anh như ngày nào, vẫn cố duy trì tình cảm bạn bè thế mà câu nói của anh: “Em là con người không biết tôn trọng anh, ngày xưa anh yêu thương em mà em không biết giữ, đến giờ em mang anh ra lót đường cho sự thành công của mình”... khiến lòng em đau nhói.
Anh có suy nghĩ kĩ lời nói của mình chưa, em mang anh ra lót đường là sao? Em viết và sống với đam mê trong từng bài viết của mình. Anh đọc bài em viết em rất vui nhưng đừng buông lơi câu đó, em viết truyện tất nhiên có phần hư cấu nên anh an tâm em không đả động gì tới anh đâu và anh cũng không cần nặng nhẹ với em.
Anh không có quyền lên facebook của em nói này nói kia vì chúng ta đâu còn dính dáng gì đến nhau. Nếu anh không nói thì chẳng ai biết ngày xưa anh theo đuổi em đâu. Còn cô gái kia không lấy tư cách gì nói lên những lời khinh bỉ với em: “Nằm mơ đi cái thứ mơ mộng làm ngôi sao, nhà văn. Viết bài chẳng ra cái thứ gì?”. Ừ, em có năng lực hay không do mọi người nhìn nhận, còn cô gái kia chẳng có quyền gì xúc phạm em.
Chúng ta sống phải có tình cảm, ít ra để lại cho nhau cái gì tốt đẹp của tình bạn. Còn anh và cô ấy đừng để thiên hạ phải phản bác cái cách cư xử đó. Em mong anh hiểu những thông điệp em muốn nói đến anh: “Đừng phiền đến cuộc sống của em, anh nhé!”.
Theo Ngọc Ẩn (Khám phá)

Ngày hôm nay bạn sẽ sống như thế nào

10 nguyên tắc sống theo triết lí "ngày hôm nay" được tổng hợp lại, như một gợi nhắc nho nhỏ về lối sống tích cực hàng ngày.

1. Tôi sẽ vui vẻ
Abraham Lincoln đã nói: “Khi người ta quyết định vui vẻ thì họ sẽ được vui vẻ gần như thế”. Hạnh phúc có từ chính bên trong chúng ta chứ không phải từ ngoại cảnh. Vì vậy buổi sáng tỉnh dậy, bạn hãy nhìn vào gương, rồi nói thật to với chính mình rằng: “Tôi sẽ vui vẻ!”.
2. Tôi sẽ cố gắng thích nghi với thực tế
Thay vì cố gắng bắt mọi thứ phải thay đổi theo mong muốn chủ quan của mình, bạn nên học cách thích nghi với thực tế. Hãy coi sự may mắn, rủi ro như chúng vốn như vậy và tìm cách điều chỉnh bản thân để phù hợp với chúng.
3. Rèn luyện cơ thể
Có một nghịch lý của cuộc sống ai cũng thấy: khi còn trẻ người ta bán sức khỏe để kiếm tiền. Khi về già lại dùng tiền để mua lại sức khỏe. Việc rèn luyện sức khỏe là việc quan trọng trong suốt cả cuộc đời.



4. Tôi sẽ cố gắng rèn luyện trí óc
Bạn nên cam kết với bản thân mình rằng: “Tôi sẽ học điều gì đó hữu ích. Tôi quyết không là một kẻ chỉ suy nghĩ lan man. Tôi sẽ đọc một quyển sách đòi hỏi phải nỗ lực, suy nghĩ và tập trung”.
5. Tôi sẽ rèn luyện tâm hồn mình
Bằng cách: Giúp đỡ vài người mà không cho họ biết; và làm ít nhất hai điều mình không muốn làm.
Đó là cách để bạn rèn luyện tâm hồn mình.
6. Tôi sẽ tỏ ra thật dễ thương
Nguyên tắc “ngay hôm nay” này sẽ khiến bạn đẹp lên mỗi ngày. Đó là việc ăn mặc chỉn chu, nói năng nhẹ nhàng, cư xử lịch thiệp và hào phóng với những lời khen ngợi. Bạn có thể không phê bình một ai, không chê trách điều gì và không tìm cách chấn chỉnh người nào trong ngày hôm nay không?

7. Tôi sẽ không nóng vội
Nguyên tắc đó là: “tôi sẽ không nóng vội giải quyết vấn đề cả đời chỉ trong một ngày”.
8. Tôi sẽ lập một kế hoạch
Nguyên tắc này là: “tôi sẽ viết ra những việc mình muốn làm trong từng giờ. Ngay cả khi không thực hiện được chính xác thì ít nhất tôi cũng đã cố gắng”. Điều này sẽ giúp bạn loại bỏ được hai tính xấu: “hấp tấp” và “lưỡng lự”.
9. Dành nửa giờ yên tĩnh để thư giãn
Bạn có thể nghĩ về cái gì tùy thích. Tuy nhiên nó là để tâm hồn bạn thư giãn. Hãy nghe nhạc, đi dạo, hoặc nghĩ về những điều làm bạn vui vẻ, thoải mái.
10. Tôi sẽ không sợ hãi
Không sợ hãi trong việc vươn tới một cuộc sống hạnh phúc hơn, để tận hưởng những điều tươi đẹp, để yêu và để tin rằng tôi cũng xứng đáng được yêu thương.

Yêu thương Có bao giờ trở lại


Có bao giờ yêu thương trở lại?


Tôi giả vờ nhìn chăm chú quyển sách trong tay, thỉnh thoảng liếc sang người con trai ngồi cạnh. Chỉ thỉnh thoảng, khi anh ta không chú ý.

Tôi cũng không rõ mình bị làm sao nữa. Rõ ràng tôi đã qua cái thời thiếu nữ ngây ngô đỏ mặt nhìn trộm người thương. Vậy mà tôi lại ngồi đây, trên xe bus, cạnh người con trai có thể hoàn toàn xa lạ, thỉnh thoảng nhìn lén người ta, thỉnh thoảng lại giật nảy mình khi vai anh ấy chạm vào vai mình lúc xe bus tăng tốc đột ngột. Tôi điên mất thôi!

Tụi bạn thân tôi hay bảo, nếu tình cờ gặp một người đàn ông khiến cho mình ngừng thở trong một giây, phải lập tức dùng hai mươi giây sau đó, can đảm làm mọi trò gian trá và ngốc ngếch nhất để làm quen với anh ta. Quy tắc hai mươi giây sẽ khiến phụ nữ không hối hận vì đã để vuột mất người đàn ông có thể trở thành người quan trọng nhất trong suốt phần đời còn lại của mình. Vì, biển người mênh mông, không dễ dàng tìm thấy tri kỉ. Cũng vì biển người mênh mông, dù tìm thấy mà không đủ bản lĩnh cũng sẽ dễ dàng lạc mất nhau.

Ba lần quay đầu ở đổi lấy một lần đi lướt qua, bảy lần gặp mặt đổi lấy một mối duyên quen biết, và nợ kiếp trước đổi lấy duyên kiếp này.

Tụi nó nói, đã là duyên, vậy tội gì không nắm lấy?

Vấn đề là, tôi cũng không rõ lắm, người con trai xa lạ ngồi cạnh có thực sự khiến ngực trái của tôi thắt lại không, hay trái tim tôi trật nhịp chỉ vì anh ta trông quá giống cậu ấy - mối tình đầu tôi vẫn trân trọng gìn giữ ở một góc rất sâu trong ngăn tủ kí ức.

tựa vào vai anh


                                                            ***
Tôi của tuổi mười lăm chỉ là một con bé gầy còm hay lẳng lặng ngồi trong góc lớp.

Cậu ấy là thằng con trai dẫn đầu mọi trò quậy phá ngoài hành lang mỗi giờ giải lao.

Tôi luôn tự tách mình với phần còn lại của thế giới.

Xung quanh cậu ấy luôn có rất nhiều người, nam hoặc nữ, lớp tôi hoặc lớp bên cạnh, thậm chí đôi lần tôi còn thấy cả mấy đàn em khối dưới.

Tôi thích làm ra vẻ nghiêm túc, thích đọc sách một mình, thích nhìn lén mọi người.

Cậu ấy thích cười, thích nói chuyện, thích bầu không khí đông đúc.

Tôi bắt đầu chú ý đến cậu ấy trong một buổi sinh hoạt Đoàn.

Cậu ấy vốn hát rất tệ. Giọng cậu ấy lên xuống thất thường không quy luật. Cậu ấy chẳng hiểu tí gì về nhịp phách, lại còn luôn ghi tên nốt dưới các bài tập đọc nhạc. Có thể nói, cậu ấy hoàn toàn, là một thảm họa trong mỗi dịp kiểm tra hát đơn giờ Nhạc.

Vậy mà, buổi sinh hoạt hôm ấy, cậu ấy đã đứng trước chúng tôi, hơn ba mươi con người, gào khan cổ một bài hát vớ vẩn tôi chẳng nhớ rõ tên.

Tất cả chỉ để giúp một bạn nữ sợ phát khóc vì bị ép đứng lên hát trước lớp.

Cậu ấy hùng dũng tiến lên giật lấy cái micro, nói: “Này, tớ hát hay hơn, để tớ hát!”

Nét cười trên khuôn mặt cậu ấy đầy gượng ép, bàn tay không cầm micro nắm chặt để cứng đơ sát thân mình.Và cậu ấy che giấu nét xấu hổ bằng cách nhắm chặt mắt hát bất kể trời đất.

Nhưng cậu ấy vẫn hát.

Với cái trí nhớ ngắn hạn của mình, tôi chẳng còn nhớ rõ hình ảnh anh hùng của cậu ấy vào ngày hôm đó. Nhưng tôi lại khắc ghi trong não mình, rất rõ ràng, rằng nụ cười trên môi cậu ấy lúc đó, rất tuyệt!

Tuyệt vời đến nỗi tôi ngay lập tức xác định mình thích cậu ấy.

Đó là thời kì điên cuồng và nhiệt huyết nhất trong tất cả những năm thời niên thiếu của một cô bé trầm lặng. Tôi đã lén lút quan sát cậu ấy mỗi khi chúng tôi ở trong cùng một không gian, từ căng tin trường đến trong lớp học, từ sân thể dục đến bãi gửi xe. Tôi ghi nhật kí mỗi ngày, chỉ để miêu tả cậu ấy đã làm gì trong ngày, và mọi điều cậu ấy làm tuyệt vời như thế nào. Tôi bắt chước những thói quen của cậu ấy, tập quay bút vì cậu ấy làm điều đó rất điệu nghệ, tập uống cà phê đen vì cậu ấy bảo nó ngon, thậm chí tôi còn lùa thằng em ra sân bóng rổ mỗi chiều để có thể ngắm cậu ấy chạy nhảy với trái bóng màu cam sáng.

Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…. và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi.

Tôi đã lo lắng. Bởi cái thế giới ấy quá đẹp, quá rực rỡ, nhưng cũng quá xa lạ. Tôi thấy gia đình, bạn bè, thậm chí cả chính tôi, đều không quan trọng bằng cậu ấy. Những cảm xúc phức tạp mà tôi chưa bao giờ biết quấn lấy nhau, xiết chặt tôi, khiến tôi chìm đắm đến bất chấp con người mình. Dù rằng tất cả điên cuồng ấy diễn ra trong im lặng.

Không giống con người tùy ý khi trưởng thành, tôi tuổi niên thiếu phải để tâm rất nhiều thứ. Bố mẹ không muốn tôi phân chia tâm trí cho thứ gì khác ngoài học tập, và giáo viên sẽ gọi tôi lên văn phòng nếu phát hiện tôi đang thích ai đó. Quan trọng hơn tất cả, tôi sợ không thể tiếp tục thích cậu ấy một khi tình cảm này bị phát hiện.


                                                             ***

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đang ngủ. Anh ta nghiêng đầu sang một bên, khép hờ mắt như thể sẵn sàng đứng phắt dậy nếu có bất kì kẻ móc túi nào dám đụng đến cái ba lô quý giá mà anh ta ôm chặt trong ngực. Lông mi anh ấy rất dài. Tôi có thể thấy chúng rung nhẹ khó chịu khi xe bus đi qua những đoạn đường xóc nảy.

Nếu, tôi chợt nghĩ, nếu như người này là cậu ấy…

Tôi thôi cúi đầu vào quyển sách. Thay vào đó, tôi nhìn ra ngoài đường phố, miệng nở một nụ cười mà tôi biết rằng trông rất giả tạo. Quang cảnh lao vùn vụt qua khung cửa sổ, nhanh đến nỗi khiến tôi không kịp nắm lấy tâm trạng hiện thời trong não mình. Mà không, tâm trạng hẳn là phải tồn tại trong lồng ngực mới đúng.

Tôi đột nhiên khao khát xe bus đến ngay trạm dừng. Dừng chuyến xe, cũng dừng tất cả cái mớ suy tư ngớ ngẩn nãy giờ. Đầu anh ấy khẽ tựa vào vai tôi. Trong giây lát, tôi không biết diễn tả tâm trạng lúc này của mình. Theo buồn bã đến tiếc nuối, theo tiếc nuối đến mệt mỏi, theo mệt mỏi đến … không biết phải làm sao.

Anh ấy đang ngủ trên vai tôi. Phải, anh ấy – một người đàn ông cao gần mét tám, đang tựa vào vai tôi – một cô gái hơn mét sáu tí chút, ngủ say sưa.

Suy nghĩ đầu tiên của tôi là, sao anh ấy có thể ngủ thoải mái với cái tư thế chênh lệch độ cao gần hai chục centimet như thế. Suy nghĩ tiếp đó của tôi là, đầu anh ấy cứng quá, tựa vào vai tôi mới vài phút đã đau mỏi rồi. Suy nghĩ cuối cùng là, hình như hai cái suy nghĩ trên không được trọng tâm cho lắm.

Ồ, phải rồi, tôi đang để một thanh niên xa lạ trông rất giống mối tình đầu  gục ngủ trên vai mình.

                                                               ***

Tôi âm thầm thích cậu ấy đã được gần sáu tháng.

Chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện với nhau quá ba câu. Và thường hai trong số đó đã dùng để mượn bút thước hay vài thứ đồ dùng học tập linh tinh. Khi trưởng thành, tôi thường ngẩn người tự hỏi tại sao bản thân lại thích cậu ấy nhiều đến như vậy. Bởi càng lớn, tôi nhận ra cảm xúc của mình ngày càng chai sạn. Tôi không còn dễ dàng rung động, cũng không dễ dàng đến bên một người. Tình yêu của người trưởng thành có chứa đựng cả tình thân và trách nhiệm. Một tình yêu không đơn giản chỉ là tình yêu.

Nhưng với cậu ấy, tôi biết mình có một tình cảm trọn vẹn không pha tạp.


bong bóng

Có một ngày, khi vừa bước vào cửa lớp, cô bạn thân đưa tôi bức thư gấp đẹp đẽ bằng giấy vở học trò.

Khi mở ra, tôi chỉ kịp liếc phần mở đầu: “Gửi Hà An” và phần kí tên “Minh Duy”.

À, cả ba chữ ghi rất to trước chữ kí cầu kì của cậu ấy nữa: “Tớ thích cậu”

Ai đó đã giật phắt bức thư trước khi tôi có thể đọc được nội dung gần một trang vở học trò. Tôi nhận ra nét chữ của cậu ấy. Tôi lao ra khỏi lớp, mặt nóng bừng, chân tay luống cuống. Tiếng trêu đùa bị bỏ lại nhỏ dần sau lưng.

Một trong những điều khiến tôi bực mình bản thân cho tới tận bây giờ, đó là không giật lại bức thư và xem kĩ từng câu chữ cậu ấy viết cho mình. Khá buồn cười rằng cả lớp tôi lúc ấy đều biết nội dung bức thư, trừ người nhận là tôi. Nghe nói nó được đọc trước lớp, sau đó bị thất lạc trong quá trình chuyền tay của đám bạn nghịch ngợm.

Tôi lại không đủ can đảm để hỏi đứa bạn thân có gì trong bức thư. Nếu lớn hơn một chút, có lẽ tôi có thể đủ can đảm để lấy lại tờ giấy học trò đó giữ cho riêng mình.

Nhưng tôi lúc ấy quá ngốc nghếch. Tôi không biết làm sao với lời thổ lộ đột ngột từ người con trai mình thầm thích. Giống như ngày ngày trông mong hướng về một người, đến khi người ấy quay đầu, tôi lại chạy trốn.


Một chút mừng rỡ, nhưng tôi lúc đó, rất nhiều lại bất an.

Tôi khăng khăng cho tất cả chỉ là một trò đùa. Rồi cố gắng thản nhiên đối mặt mọi người.

Như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra. Như thể lá thư không được đọc buổi chiều hôm ấy chưa từng xuất hiện.

Tôi tạo một cái bong bóng xà phòng, bước vào, từ chối mọi sự thay đổi. Tôi nhút nhát nép mình trong cái bong bóng, ngây ngô nhìn cậu ấy qua lớp màng mỏng ngăn cách. Ánh sáng chiếu vào mặt bóng, từ bên ngoài là cầu vồng bảy màu rực rỡ, nhưng từ bên trong, tôi chỉ thấy một khoảng cách không thể vượt qua.

***

Đầu vai tôi mỏi nhừ. Và người thanh niên vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Tôi bắt đầu duyệt qua một lượt các ý nghĩ để có thể tránh khỏi hoàn cảnh này. Tôi có thể đứng dậy vờ như phải xuống trạm. Nhưng trạm chưa đến sẽ làm tôi bẽ mặt rất nhanh. Hay tôi nên dựa lại đầu anh ta?  Anh ta sẽ vì khó chịu mà thức giấc.

Tôi thở dài … Mặt tôi chưa dày đến mức đó. Tôi đành cắn răng tự nhủ với bản thân: chịu đựng, chịu đựng, tiếp tục chịu đựng…Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sâu sắc rằng, khả năng của con người quả nhiên vô hạn. Có điều, nếu người phải chịu đựng bây giờ không phải tôi, tôi sẽ càng mừng rỡ hơn nữa.

Tâm trạng u ám trong lòng tôi rất nhanh biến dạng, trở thành tức giận. Vì người thanh niên đã tỉnh, và với khuôn mặt tỉnh bơ, anh ta cúi đầu bấm điện thoại. Không xin lỗi (hay cảm ơn), không có nét mặt áy náy, không có bất kì biểu hiện khác thường nào trên mặt anh ta.

Tôi thấy cơn giận tràn lên cổ họng, suýt nữa mở miệng chất vấn. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra, chúng tôi vốn là người xa lạ. Suy nghĩ ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng tay vào cơn giận chỉ vài giây trước còn cháy bừng bừng trong lồng ngực. Tôi ngẩn ra, không biết phải làm sao. Bàn tay sớm ẩm ướt vì mồ hôi nắm chặt giấu dưới lớp áo khoác mỏng.

Tôi cụp mắt, thất vọng tràn trề.

Nếu bây giờ gặp lại, tôi với cậu ấy cũng chỉ là hai người xa lạ.

***

Tôi và cậu ấy chưa từng nói chuyện kể từ sau chuyện bức thư tình bị giật.

Cậu ấy vẫn cười, tôi vẫn nghiêm túc. Thi thoảng, khi ánh mắt tình cờ chạm nhau, tôi nhanh chóng quay đi. Tôi không biết bản thân sợ cái gì.  Tôi đoán có lẽ cả đời mình cũng sẽ chẳng thể hiểu nổi “tôi” của khi ấy.

Xung quanh càng im ắng, tôi càng tin rằng mọi chuyện chỉ là một trò đùa của cậu ấy cùng đám bạn. Tôi tự trấn an rằng cậu ấy vốn không thích mình, nên việc lờ bức thư đi không có gì sai trái cả.
Rất lâu sau này, tôi hiểu rằng, yêu thương đầu tiên thật ra rất mong manh, và những thứ làm nó tan vỡ thật ra lại vô cùng nhỏ nhặt. Chỉ là, lúc ấy, tôi chưa đủ lớn, cũng chưa đủ thấu hiểu để đương đầu với thứ tình yêu dễ vỡ ấy.

Tôi hết lòng yêu thương, có lẽ vì sợ hãi. Không thể trọn vẹn, đôi khi cũng là một loại hạnh phúc.

Khi tôi tưởng mối tình đầu của mình cứ như vậy dần bị phủ bụi, cậu ấy lại đào nó lên.

Khi ấy, chúng tôi đang đạp xe về nhà lúc tan trường.

Cậu ấy xuất hiện từ đằng sau tôi và đứa bạn thân một cách bất ngờ, im lặng đạp xe như thể nhờ thời gian góp nhặt thêm can đảm.

Cậu ấy nói: “Mai cho tớ mượn vở Sinh!”

Tôi nói ừ.

Cậu ấy nói: “Vậy cho tớ mượn cậu ngày Giáng Sinh!”

Tôi im lặng.

Cậu ấy nói: “Ba giờ chiều trước tượng đài quảng trường”

Không giống giọng nói mang cười lúc đùa nghịch trên lớp, giọng cậu ấy nghe khá buồn cười. Vài phần lắp bắp vì ngượng ngùng, lại đa phần chứa đựng tất cả nghiêm túc.

Sau đó cậu ấy chạy biến. Để lại tôi ngơ ngẩn chưa hiểu chuyện và con bạn thân suýt té xe vì cười rũ rượi.

Phải mất một lúc tôi mới hiểu cậu ấy hẹn bản thân mình.

Tôi hiểu ý nghĩa một cuộc hẹn.

Tôi vẫn thích cậu ấy. Rất thích, rất thích…

Nhưng tôi mất quá lâu để thuyết phục bản thân rằng đây chỉ nên là một tình cảm vô vọng. Lâu đến nổi tôi thật sự tin rằng chúng tôi thật sự vô vọng, và rằng bản thân chỉ nên âm thầm thích cậu ấy. Tôi biết rõ mình đang sợ hãi, nhưng lại không thể thoát khỏi nỗi sợ này. Tôi tình nguyện để nó nuốt chửng.

 Bất chấp hậu quả, bất chấp hối hận nhiều năm về sau.

Tôi quyết định sẽ đến chỗ hẹn, và nói với cậu ấy quyết tâm của mình.

***

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đang gọi điện.

Tôi cúi đầu làm như đang chăm chú đọc sách. Dù mấy dòng chữ nhảy múa loạn xạ, tâm trí tôi cũng không còn đặt ở người con trai ngồi cạnh nữa.

Tôi đã hiểu, người làm cho trái tim mình thắt lại, là cậu ấy, không phải anh ta.

Tôi lại nhớ cậu ấy.

Không phải nỗi nhớ điên cuồng. Không phải nỗi nhớ khiến con người không thể thở nổi, cũng không phải nỗi nhớ đau đớn dằn vặt hằng đêm như trong phim Hàn Quốc.


chờ anh

Tôi vẫn lạc giữa dòng đời, vẫn bị những lo toan thường nhật cuốn đi, vẫn chạy theo những phù phiếm vui vẻ. Nhưng giữa chúng, giữa những khoảng lặng ít ỏi, tôi luôn nhớ đến cậu ấy. Nhẹ nhàng, đằm đắm …
Nhớ cách nụ cười trên môi cậu ấy làm thay đổi tâm trạng một ngày u ám, nhớ bức thư tình không biết nội dung, nhớ cái dáng đạp xe thục mạng sau khi nói lời hẹn …

Lòng thắt một chút, rồi quên đi.

Để khi yên tĩnh, lại nhớ …

Tiếng radio trên xe đang phát bài hát gì đó rất lạ.

“Chờ yêu thương về ngang đời ta
Chờ nắng lên vội vàng
Chờ mãi tiếng cười nói dịu dàng
Còn đó, nồng nàn
Dòng người vẫn vội trôi thật nhanh, chỉ có tôi ở lại
Ôm mãi những kí ức vụng dại …”

“Alo, alo!”

Người thanh niên ngồi cạnh tôi đã thôi nói chuyện điện thoại, thay vào đó, anh ta chạm bàn tay một cách sốt ruột vào màn hình cảm ứng đen thui không tín hiệu.

“Xin lỗi” – Anh ta quay sang nói với tôi sau một lúc vật lộn với cái điện thoại – “Tôi đang có việc gấp. Bạn có phiền không nếu tôi mượn điện thoại một lát?”

Tôi nhìn chăm chăm người thanh niên đột nhiên trở nên lịch sự với tinh thần cảnh giác cao độ. Làm người tốt tôi không ngại, nhưng giả sử anh ta là một kẻ lừa đảo thì sao? Tôi không muốn tài sản của mình ra đi nhờ vào sự cả tin của bản thân. Thêm vào đó, anh ta không hề nói xin lỗi vì đã gục đầu ngủ trên vai tôi.

Người thanh niên nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề né tránh. Điều đó khiến tôi bất ngờ. Mắt anh ta đen, lại sâu thẳm. Có một sự thân thiết vô hình cuốn lấy tôi từ đáy mắt.

Tin anh ta. Đâu đó trong đầu tôi vang lên ý nghĩ như vậy.

Tôi lục giỏ xách, đưa anh ta cái điện thoại trắng đen của mình. Tôi không phân vân nữa. Nếu như một cái điện thoại hơn hai trăm nghìn có thể làm cho tôi biết được giá trị một con người, như vậy, con người ấy quá rẻ mạt.

Tôi đem lòng tin đặt cược vào người thanh niên ngồi cạnh. Anh ta nắm điện thoại, mỉm cười rồi bấm số gọi và trả điện thoại sau khi thông báo không có người nghe máy.

Tôi cười mỉm, không nói gì thêm.

***
Đó là một trong những giáng sinh tệ hại nhất trong cuộc đời tôi.

Mẹ tôi phát hiện ra quyển nhật kí tôi viết cho cậu ấy vài ngày trước. Sau đó, nhà chúng tôi giống như một quả bom nổ chậm. Cha mẹ thay phiên khuyên nhủ, la mắng, thậm chí ngăn cấm tôi về thứ “tình yêu” trước tuổi này. Họ nói nhiều về việc nó sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập như thế nào, và rằng họ đã nuôi tôi vất vả để tôi thành người chứ không phải để tôi yêu đương khi đến lớp.

thời gian

Cuối cùng, khi mẹ nắm tay tôi khóc nói rằng bà vô cùng thất vọng, tôi hoàn toàn ngã gục. Một phần, bởi vì tôi không muốn đối kháng. Nếu như ba mẹ lấy đòn roi ép buộc, tôi còn có thể làm trái. Nhưng một khi lấy nước mắt, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng.

Tôi bị cấm túc suốt kì giáng sinh và cả mấy tháng sau đó. Ngày hẹn, tôi đứng trước cửa sổ, xé rời từng mảnh từng mảnh tấm thiệp tự làm. Tôi đã hy vọng tự tay đưa cậu ấy như một món quà kỉ niệm cho mối tình ngây ngô này. Nhưng có lẽ, tôi quá yếu đuối. Chúng tôi không nói chuyện sau đó. Kể cả khi thi chuyển cấp và học sát lớp khi lên phổ thông.

Thi thoảng, tôi thấy cậu ấy ở hành lang trường. Vẫn nụ cười đ sáng, ánh mắt nhìn thẳng. Nhưng tôi biết, chúng không còn thuộc về miền kí ức mà tôi mãi ghi nhớ. Lên đại học, chúng tôi mất liên lạc hoàn toàn.

Điều khiến tôi hối hận cho đến tận bây giờ, đó là tôi đã thất hẹn vào ngày Giáng Sinh. Đám bạn cấp hai thỉnh thoảng còn nhắc lại chuyện ấy với một ít trách móc. Cậu ấy đã chờ tôi gần hai tiếng ở Quảng Trường trung tâm. Với bàn tay đông lạnh thả dần niềm hy vọng tan biến theo từng giây đợi chờ không kết quả.

Tôi ân hận.

Rất nhiều lần sau này, tôi tưởng tượng đến cảnh gặp lại cậu ấy. Tôi sẽ cho cậu ấy biết bản thân đã thích cậu ấy nhiều đến mức nào. Tôi sẽ thú nhận tất cả lo lắng cùng sợ hãi. Tôi sẽ xin lỗi cậu ấy vì thất hẹn vào ngày Giáng Sinh. Tôi chỉ muốn gặp để nói rằng cậu ấy đã từng là tất cả của tôi, tình yêu của tôi, nụ cười của tôi, nỗi tiếc nuối của tôi.

***
Tôi đứng ở trạm chờ xe bus, chăm chú nhìn theo chiếc xe màu xanh da trời đã khuất sau những căn nhà phố nghiêng nghiêng trong ánh sáng nhàn nhạt lúc chiều sắp buông.


Bầu trời rất mượt. Tôi thậm chí có thể nhìn thấy mặt trăng lưỡi liềm xanh nhạt nằm dịu ngoan giữa nền trời trắng xóa. Ai đó từng nói với tôi, mặt trăng luôn hiện hữu trên bầu trời. Chỉ có điều mặt trời ban ngày sáng hơn tất cả mọi thứ, sáng đến nỗi chúng ta không thể nhận ra sự tồn tại của mặt trăng.

Nhưng nó vẫn ở đó, luôn luôn ở đó. Tròn vành vạnh hoặc khuyết một nửa, nhàn nhạt xanh hoặc lờ mờ trắng sữa.  Để đến một lúc nào đó, khi mặt trăng đủ to để phản chiếu ánh mặt trời, nó hiện ra, bất ngờ và đẹp đẽ.

Một đoạn gặp gỡ có thể gợi lên rất nhiều kí ức.

Tôi vẫn tin vào sự tình cờ trong thành phố đông đúc gần mười triệu dân. Tôi vẫn hy vọng được gặp lại cậu ấy vào một ngày nào đó. Tôi vẫn nhớ cậu ấy trong vài khoảnh khắc suy tư lặng người. Đáng tiếc, không phải lần này.

Tôi thở dài nghe điện thoại khi nghe thấy tiếng chuông gọi đến.

“Alo”

Một giọng nam ấm trả lời sau khoảng vài giây ngập ngừng.

“Tôi là người lúc nãy mượn điện thoại của bạn!” – Anh ta nói – “Bạn, là Hà An?”

Người rôi run lên, trong đầu có một ý nghĩ lóe nhanh qua khiến tôi sửng sốt.

“Vâng” – Tôi trả lời, cổ họng như nghẹn lại.

“Vậy tớ mượn cậu một ngày được không, Hà An? Bảy giờ tối tại Vòng Xoay”

Tôi kích động gật đầu, xong mới kịp nhớ ra mình đang nói chuyện điện thoại. Tôi lấy một bàn tay che lại vầng trán, mắt nhắm chặt, miệng mỉm cười nói ra câu trả lời mà tôi từng muốn nói với cậu ấy gần bảy năm trước:

“Tớ nhất định sẽ đến!”

Lặng lẽ bước đi

Vẫn quan tâm nhưng âm thầm hơn trước.
Em cứ bước anh lặng lẽ theo sau...

Vợ à

• Em à...!!!!

Sau này... em sẽ đưa con đi học còn anh đi làm về thì đón con nhé.

Sau này... anh sẽ dạy con học toán còn em bảo con làm văn.

Sau này... em tắm cho con đi còn anh sẽ đợi sẵn ngoài cửa để mặc quần áo cho con không lạnh.

Sau này... em nấu cơm nhé , anh sẽ về ăn cơm với em , dù có đi ăn ở ngoài vẫn cố ăn 1 bát cùng em ... rồi anh sẽ rửa bát.

Sau này... con khóc anh sẽ dỗ , anh không dỗ được thì em dỗ con cho anh nhé.

Sau này... em tức thì anh sẽ im nhưng anh mà tức thì em đừng im lặng nhé.

Sau này.. em sẽ mua quần áo cho bố con anh còn anh sẽ giặt quần áo cho mẹ con em.

Sau này ...Em lấy anh nhé 

Tình yêu xây dựng

Anh nghĩ về em như 1 công trình 
Một hố móng chẳng thể nào rút ruột 
Em là cột trụ to đi trước 
Còn anh là dầm dọc chạy theo sau 

Một con đĩ còn trinh


Cô cởi đồ ra đi.
Nó trân mắt nhìn hắn, gương mặt không gợn chút cảm xúc nào đủ để có thể gọi tên, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ bộ đồ đang mặc trên người, nằm xuống nệm. Khi cơ thể của hắn phủ lên nó, nó vẫn nhìn hắn một cách vô hồn như vậy, và điều đó làm cho hắn không hài lòng.
- Cô cất cái ánh mắt đó đi. Khó chịu quá.
Nó quay đầu sang một bên, rồi nhắm mắt, chịu cả sức nặng của hắn đè lên thân thể, lẫn tâm trí nó.
Ngủ với một con đĩ.
Việc ấy hắn đã làm hơn chục lần và lần nào cũng thành thục, đạt được cái mà hắn muốn, rồi thì đứng dậy, nhìn con đĩ vẫn còn đang nằm trên giường, trâng tráo tỏ ra e thẹn, kéo nhẹ cái mền che ngang tấm thân trần rũ rượi. Hắn cười khẩy. Một con đĩ có thể vì 10 đồng bạc cắc mà trở thành món đồ chơi trong tay đàn ông, thì vờ vịt e thẹn làm chi cho bọn đàn ông thêm khinh bỉ?
Đầu óc vu vơ nghĩ đến những chuyện ấy, hắn chợt nhận ra có thứ gì đó ở nó không giống những lần trước hắn ngủ cùng một con đĩ. Thứ gì đó cản trở. Hắn nhìn mặt nó. Nó vẫn đang quay mặt sang một bên, đôi mắt nhắm nghiền, bờ môi nhỏ hé mở để lộ ra hàm răng đang cắn chặt. Nó đang đau đớn.
Một thằng khách làng chơi có cần phải quan sát con đĩ của mình cảm thấy thế nào trong cuộc truy hoan không? Không cần! Vì hắn là người bỏ tiền ra để chơi và vui chứ nó không phải là kẻ nhận được tiền để được yêu thương, trân trọng. Thế nên hắn vẫn tiếp tục làm công việc của mình, như đã làm hàng chục lần trước đây. Cảm xúc, đau đớn của một con đĩ không đủ sức kiềm hãm cơn động tình của giống đực.
Truyện ngắn Một Con Đĩ Còn Trinh
Truyện ngắn Một Con Đĩ Còn Trinh
Khi đã trút cả sinh lực vào cơ thể đàn bà của nó, hắn ngã người ra giường, thở hồng hộc và nhìn lên ánh đèn vàng vọt của căn phòng khách sạn đắt tiền. Nó, một con đĩ xinh đẹp được bọn đối tác tặng hắn thay lời cảm ơn cho những mức thỏa thuận dễ dãi mà hắn đã chấp thuận. Đàn bà, với hắn, ngoài cái chức năng làm vợ, làm mẹ, thì còn có thể dùng làm “quà”. Đàn bà lắm điều!
Hắn đứng dậy vào nhà tắm, mở vòi sen để dòng nước âm ấm chảy dọc cơ thể, cảm nhận sự dễ chịu của cơn thỏa mãn dục tính vừa trải qua. Lau khô người, hắn quấn chiếc khăn tắm rồi bước ra phòng ngoài. Nó đã đứng dậy sẵn, vội bước vào nhà tắm khi hắn vừa bước ra. Có lẽ hắn sẽ như những lần trước, bảo nó có thể về trước để kiếm thêm vài người khách, trả lại cho hắn cái không gian sang trọng của căn phòng khách sạn mà hắn không muốn có mùi của một con đĩ làm ô uế. Nhưng hắn đã không thể làm vậy, vì kịp nhìn thấy một thứ.
Một giọt máu.
Một giọt máu nằm trơ trọi giữa tấm drap giường trắng tinh, đỏ rực như bông hoa giữa nền tuyết trắng xóa. Hắn chợt nhớ lại khuôn mặt nó khi nãy. Cái nhăn mày, hàm răng cắn chặt, và đuôi mắt ươn ướt, cùng lời của bọn đối tác, “bảo đảm anh sẽ bất ngờ”. Có lẽ nào…
- Cô còn trinh? – Câu đầu tiên hắn hỏi khi nó bước ra khỏi phòng tắm.
Nó nhìn hắn, bối rối như đang cố chọn một thứ cảm xúc phù hợp để trưng lên mặt trong tình huống này.
- Không… vài phút trước đây thì đúng là tôi còn trinh. – Cuối cùng nó lại chọn khuôn mặt trơ lì cảm xúc khi lột bỏ bộ đồ ban nãy.
- Một con đĩ còn trinh trắng? – Hắn nhướn mày hỏi, như thể cái điều hắn vừa hỏi nó là điều kỳ lạ nhất trên cuộc đời này.
- Một con đĩ thì không được quyền còn trinh sao?
Hắn giật mình. Ngay cả trong từ điển tiếng Việt hay bất cứ cái định nghĩa nào về Đĩ, có bao giờ người ta quy định rằng, một con đĩ thì không được phép còn trinh trắng? Hay cái lằn ranh mong manh giữa Đĩ và Không Đĩ vốn dĩ chỉ là cái chữ Trinh đeo bám kiếp đàn bà hơn ngàn năm nay?
Thấy hắn đơ ra, nó cười khẩy, nụ cười nhếch mép mà hắn hay quẳng cho những con đĩ từng ngủ với hắn nay được nó quẳng thẳng vào mặt hắn. Hắn im lặng, cảm giác mặt nóng ran như có ai vừa tát hắn một cú đau điếng, rồi hắn nói với nó, giọng đầy bực dọc.
- Cô ra khỏi phòng đi, xong việc của cô rồi. Muốn đi đâu thì tùy.
Nó lại cười, nụ cười nhếch mép khó hiểu của một con đĩ. Và nó đi, biến mất khỏi căn phòng khách sạn sang trọng. Để lại hắn trằn trọc với những giấc mơ không hình hài. Trong giấc mơ nào đó, giọt máu trên giường mà nó để lại bỗng dưng lan rộng, hóa thành một vũng lầy nhớp nháp, hắn vẫy vùng trong đó, cố ngoi lên tìm cho mình con đường sống. Nó vẫn đứng đó, nhìn hắn và cười khẩy.
***
Sáng, ánh nắng gay gắt len lỏi qua tấm màn khép chưa kín của khách sạn làm hắn thức giấc. Hắn ngồi dậy, uể oải nhớ về những chuyện mình đã trải qua đêm qua, rồi tâm trí hắn bừng cháy khi nhìn thấy giọt máu đỏ vẫn còn trên drap nệm. Nó là thật. Một con đĩ còn trinh đã xuất hiện giữa cuộc đời hắn.
Hắn lắc đầu vài cái để trấn an mình, móc điện thoại, gọi một cuộc gọi đối với hắn là quan trọng.
- Anh xin lỗi vì hôm qua không về nhà, nhậu với mấy đối tác rồi ngủ lại nhà một đứa bạn, anh sợ về trễ làm phiền em. Ừ, anh đi làm luôn, chiều về gặp em nhé.
Hắn cúp máy, lương tâm không dợn lên chút gì là áy náy, tội lỗi. Đàn ông có thể ngủ với nhiều người đàn bà khác nhau nhưng luôn tự nhủ rằng trái tim mình chỉ có một người đàn bà duy nhất, và điều đó không hề là phản bội. Còn đàn bà? Đàn bà chỉ có thể ngủ với 1 người đàn ông duy nhất, nhưng trong tim vẫn còn vấn vương những người tình cũ. Với đàn ông và đàn bà, sự chung thủy được định nghĩa hoàn toàn khác nhau. Có lẽ vì vậy mà đàn ông và đàn bà chưa bao giờ hiểu hết về nhau, và cũng chính vì chưa hiểu hết về nhau, nên đàn bà và đàn ông vẫn luôn ma mị, ám ảnh nhau trong những vòng tròn luẩn quẩn, không tìm ra lối thoát.
Hắn sửa lại cổ áo sơmi rồi vào công ty, ánh mắt của vài đồng nghiệp nữ kín đáo nhìn theo hắn. Hắn vào phòng mình, vẫn còn nghe loáng thoáng sau lưng lời bàn tán.
- Chết chưa, hôm nay sếp có mùi nước hoa lạ, mùi của nữ nhé.
Hắn đưa tay áo lên ngửi. Là mùi của nó, mùi đĩ. Hắn chau mày, lấy chai nước hoa trên bàn làm việc ra rồi xịt vài phát vào áo, hi vọng rằng chai nước hoa trị giá vài triệu bạc của hắn có thể xua đi cái mùi đĩ rẻ tiền của nó. Có người gõ cửa phòng, rồi cô thư ký nhẹ nhàng bước vào, trình cho hắn mớ hồ sơ cần giải quyết. Không hiểu bất cẩn thế nào, ly cafê trên bàn hắn lại bị hất đổ, một giọt cafê văng vào áo hắn. Hắn ngẩn người nhìn vết dơ vừa xuất hiện trên áo mình trong khi cô thư ký rối rít xin lỗi, lau dọn.
Trong 1 tích tắc, vết cafê màu nâu sậm bỗng dưng hóa thành đỏ bầm, y như vết máu nó lưu lại trong tâm trí hắn từ tối qua. Hắn nhắm mắt, đưa tay bấm nhẹ vào thái dương, tất cả chỉ là ảo giác do cơn say còn sót lại, hắn tự nhủ.
- Cô ra ngoài, mua cho tôi cái áo sơmi khác. – Hắn nói với cô thư ký.
Ngoài trời, dù nắng đang gay gắt nhưng phía xa vẫn dợn vài đám mây đen.
***
Hắn về nhà khá muộn vì mãi mê giải quyết mớ giấy tờ còn tồn đọng. Vợ hắn mỉm cười bên mâm cơm còn bốc khói.
- Anh vào thay đồ rồi ra ăn cơm cùng mẹ con em. Bin ơi, bố về rồi nè con.
Con hắn nhảy từ sofa xuống rồi lao ra ôm chầm lấy hắn, bỏ mặc chương trình phim hoạt hình đang theo dõi. Hắn ôm con, hít lấy mùi da thịt trẻ con ngọt như sữa. Bỗng hắn lại giật mình khi lẫn trong mùi trẻ con đó, là mùi nước hoa của nó, mùi đĩ. Cái mùi nồng nồng, kích thích một cách quái đản. Phải chăng đây là mùi chung của bọn đĩ dùng để khơi gợi những ham muốn bên trong bọn đàn ông? Hắn rùng mình rồi nhanh chân vào nhà tắm.
***
Hắn làm tình cùng vợ.
Vợ hắn là một người phụ nữ chuẩn theo quan niệm á đông, tức là dạng phụ nữ không bao giờ thể hiện cảm xúc, suy nghĩ của mình trong việc gối chăn, vì sợ. Sợ rằng chồng hay người yêu sẽ đánh giá phẩm hạnh của mình qua những đòi hỏi thể xác mà đàn bà đáng lý phải được có. Vợ hắn thường im lặng, nằm im mà chờ đợi hắn dìu dắt qua những cảm xúc khác nhau của việc làm tình. Thỉnh thoảng, cô chỉ hưởng ứng bằng vài hơi thở gấp gáp hơn bình thường.
Nhưng nực cười nhất trong cuộc đời, mẫu người phụ nữ chuẩn mực á đông ấy, lại không còn trinh trắng khi về làm vợ hắn. Ngay đêm tân hôn, cô thỏ thẻ cùng hắn rằng, một tai nạn lúc còn bé khiến cái màng bé nhỏ tượng trưng cho tiết hạnh người phụ nữ của cô đã không còn. Hắn thoáng suy nghĩ, dĩ nhiên trong đầu hắn lướt qua tất cả những hình ảnh tởm lợm nhất mà thằng đàn ông có thể nghĩ đến khi nghe tin người mình yêu không còn trong trắng. Nhưng rồi hắn lại tự trấn an mình, hắn biết cô đủ lâu để hiểu rõ về con người cô, và hắn tin. Thế nên hắn vẫn luôn coi cô là vợ, người đàn bà duy nhất trong tim hắn, nhưng không phải người đàn bà duy nhất hắn ngủ cùng.
Hắn ghì chặt tay vợ mình xuống giường, một giọt mồ hôi từ người hắn rơi xuống dù máy điều hòa trong phòng vẫn đang bật. Một luồng hơi lạnh thổi qua lưng hắn, không gian và thời gian dường như đứng yên. Giọt mồ hôi của hắn ngưng đọng giữa không gian, chuyển sang màu đỏ như máu rồi vỡ tan trên gương mặt vợ hắn, cũng là lúc hắn bỏ cô ra, nằm thở từng hơi nặng nhọc. Vợ hắn vội lấy cái chăn che ngang thân thể, hình như ngay cả với chồng mình, cô cũng không thoải mái để lộ tấm thân trần.
- Anh… không được khỏe sao? – Cô ngập ngừng hỏi. Có lẽ trong giây phút đó, cô hỏi thẳng hắn rằng, vì sao anh dừng lại khi đang làm tình cùng em? Vì sao hắn không quan tâm đến việc cô đã thỏa mãn hay chưa, sẽ làm cho hắn thoải mái hơn. Nhưng đằng này, cô chỉ quan tâm đến sức khỏe của hắn.
- Ừ… anh… hơi mệt. Em tắm rồi ngủ đi.
Hắn bước khỏi giường, tránh ánh mắt của cô xoáy vào hắn từ phía sau. Vẻ mặt của vợ hắn khi làm tình, có nét gì đó phảng phất giống y như nó. Nhất là khi cô và nó khẽ nhăn mặt, cắn răng. Hắn thấy mình thật đốn mạt và khốn nạn. Liệu có bao nhiêu thằng đàn ông trên đời này đem cảm giác làm tình với vợ mình để so sánh với cảm giác làm tình cùng một con đĩ. Thứ tồi tệ nhất trên đời này không phải là ngủ với một người khác người mình yêu, mà là ngủ với người mình yêu trong khi tâm trí lại suy nghĩ về một người khác.
Hắn bật nắp chai rượu mạnh, rót một ly đầy rồi tự huyễn hoặc mình bằng thứ chất lỏng màu đỏ bên trong. Với hắn, từ lâu đã tách bạch con đàn bà thành hai thứ rõ ràng là trinh tiết và trinh phẩm. Một người vốn dĩ đã không còn trinh tiết như vợ hắn, nhưng bấy lâu nay vẫn giữ bản thân mình đúng tròn trách nhiệm của một người đàn bà, với hắn thì đã là đủ trinh phẩm. Nhưng một ả sinh viên nào đó dù chưa từng ngủ cùng ai nhưng ăn mặc lố lăng, hở hang để mọi người nhìn vào và không tin rằng ả còn trinh thì rõ ràng trinh tiết vẫn còn nhưng trinh phẩm đã mất.
Nói cho cùng, chữ trinh kia, ngoài người trong cuộc được biết tường tận ra, thì nó chỉ nằm đại khái ở một tầng suy nghĩ, nhận thức nào đó của những người xunh quanh mà thôi. Nhưng hắn không ngờ rằng cuộc đời mình lại có lần va vào một con đàn bà còn trinh trắng như nó. Hắn cười, cay đắng.
***
Gã đàn ông vẫn đứng, trân mắt nhìn nó rồi cười nhạt, mỉa mai, khạc vào mặt nó vài con chữ.
- Đồ đĩ.
Gã lại cười, nụ cười càng ngày càng rộng, méo mó đến kì dị.
Nó nằm rúm ró người trên tấm nệm nhàu nát, không mảnh vải che thân…
Nó giật mình, ngồi bật dậy, mồ hôi tuôn ra như tắm. Căn phòng trọ 9m2 chìm trong bóng tối đặc cứng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ nhích từng giây một, uể oải. Nó lò mò lấy điếu thuốc rồi bật lửa hút, tay vẫn còn run rẫy. Giấc mơ bao nhiêu năm nay vẫn còn ám ảnh, khói thuốc lờ đờ xung quanh, nó gục mặt, cảm giác đau từ tim lại tràn về, nhói buốt.
***
Hắn đi dự tiệc, việc mặc trên người một bộ vest sang trọng, lượn lờ giữa những con người luôn coi mình là sang trọng đối với hắn không có gì là lạ, không làm hắn vui nhưng cũng chả làm hắn chán, chỉ đơn thuần là một việc cần làm. Nhưng khi hắn ra về, hắn chợt thấy nó, con đĩ còn trinh ám ảnh gã mấy ngày nay. Nó đang chậm rãi bước sau một người đàn ông đáng tuổi ba của hắn. Không cần suy nghĩ gì thêm, hắn biết rằng nó đang làm việc của một con đĩ.
Hắn cố bước khỏi cầu thang của khách sạn kiêm nhà hàng đang có sự kiện. Nhưng rồi chính bản thân hắn cũng không hiểu vì sao chân mình lại chọn một đường đi khác. Hắn chạy như bay theo nó, kịp lúc thấy nó và lão già đang đứng ở ngả rẻ của dãy phòng đánh số.
- Cô ta là bạn tôi và đêm nay cô ta có công việc phải giải quyết cùng tôi.
Hắn gằn từng tiếng một rồi kéo tay nó đi thật mạnh, trước sự ngạc nhiên của lão già.
- Anh làm cái gì vậy? Điên à? – Nó giật tay ra khỏi tay hắn khi cả hai đã đứng trong một con hẻm nhỏ cạnh khách sạn.
- Cô làm cái giống gì ở đây? – Nó hỏi, dù biết thừa câu trả lời.
- Làm đĩ. Anh biết chuyện đó mà.
- Cô ngủ với cả lão già đáng tuổi ông nội mình?
- Ai nói với anh rằng một con đĩ có quyền chọn khách?
- Cô… cô đúng là một con đĩ.
- Không, tôi nghĩ lại rồi, lúc này anh phải gọi tôi là một cô chân dài, vì người tôi ngủ cùng là một đại gia. Còn khi tôi ngủ với anh, anh có thể gọi tôi là một con đĩ. Giá trị của một con đĩ nằm ở thằng đàn ông mà nó phục vụ, thế nên chỉ có bọn đàn ông thấp kém như anh mới mở miệng gọi tôi là một con đĩ.
Bốp!
Hắn vung tay tát nó một cái nảy lửa, rồi run rẫy nhìn tay mình. Hắn không hiểu vì sao lại tát nó, sĩ diện một thằng đàn ông bị đàn bà đay nghiến, hay sĩ diện của một thằng giám đốc bị một con đĩ dạy đời.
Nó đưa tay chỉnh lại vết son môi bị lem vì cái tát của hắn, cười lạnh lùng rồi móc điện thoại ra trả lời.
- Em xin lỗi, chỉ vài việc cá nhân thôi, bây giờ em quay lại phòng ngay.
Nó nhìn hắn, im lặng, rồi đưa hắn một cái namecard.
- Nếu anh còn muốn gặp tôi thì cứ gọi số điện thoại này.
Và nó bỏ đi mất, để lại hắn đứng nhìn cái namecard rồi cười chua chát, một con đĩ mà cũng có namecard…
***
Quán cafê chiều chạng vạng, nó và hắn ngồi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, Sài Gòn lạ, mới nắng gay gắt rồi có thể trút mưa ầm ầm. Những con người sống ở Sài Gòn cũng lạ, mới thù hận rồi có thể quay qua yêu thương nhau.
- Anh muốn tôi chỉ ngủ với một mình anh?
- Ừ, và tôi sẽ đảm bảo cung cấp đủ tiền để cô sống.
- Anh muốn chứng minh rằng mình có thể biến tôi thành chân dài?
Hắn im lặng.
- Đừng tự ép buộc bản thân anh phải có trách nhiệm với sự trinh trắng của tôi. – Nó nói, lại nhếch mép cười mỉa mai.
Có lẽ nó nói đúng, hắn đang tự ép mình vào cái ý nghĩ bản thân phải có trách nhiệm cho việc lấy đi sự trong trắng của nó. Nhưng hắn biết, chỉ có làm vậy tâm trí hắn mới thanh thản, mới có thể thoát ra khỏi vũng lầy nhớp nhúa màu đỏ sậm của máu mà đêm nào hắn cũng vẫy vùng tìm đường sống. Nó ám ảnh hắn đến mức mê dại.
- Cô đồng ý chứ?
Nó thoáng suy nghĩ rồi gật đầu. Bao nhiêu con đĩ đủ khả năng từ chối một thằng đàn ông muốn làm khách hàng độc quyền của mình? Làm đĩ nói cho cùng cũng là một cuộc kinh doanh thân xác, khi thỏa thuận được các điều khoản mà hai bên cùng chấp thuận, thì người sản xuất sẽ chỉ cung cấp cho một người mua nhất định mà thôi.
***
Nó và hắn vẫn thường xuyên gặp nhau trong căn phòng khách sạn sang trọng. Sau mỗi lần làm tình, hắn đã có thể ôm nó vào lòng và chìm vào giấc mộng không còn vết máu đỏ. Đôi lần hắn tự hỏi, thứ mùi đĩ trên người nó đã biến đâu mất? Hay giờ đây nó đã là một cô chân dài cặp kè cùng đại gia là hắn nên sẽ không còn thứ mùi đó? Hắn kéo nó vào người, cố hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không cảm nhận được thứ gì xa lạ.
Có lần, trong câu chuyện phiếm sau khi làm tình cùng nhau, hắn kể cho nó nghe.
- Hôm qua đi nhậu, bạn anh kể, chơi đĩ bây giờ rẻ thật, nó dắt một con bé mới gặp lần đầu tiên đi ăn uống, cafê rồi thì con bé đồng ý về khách sạn ngủ cùng nó, chưa tới 500 ngàn. – Hắn cười nhạt.
Nó chăm chú nhìn hắn, ánh mắt bỗng dưng kỳ lạ đến khó hiểu. Và nó nói, rất nhẹ nhưng đủ để đè lên tâm trí hắn.
- Sao anh không nghĩ, con nhỏ đó sẽ kể cho bạn nó nghe rằng, đĩ đực bây giờ rẻ thật, chẳng tốn một xu nào cho nó mà nó còn phải dẫn mình đi ăn và trả tiền khách sạn. Đĩ hay không đĩ, rẻ hay không rẻ, tùy vào vị trí mình đang đứng mà nhận định thôi.
Nó nói rồi dụi đầu vào ngực hắn, nhắm mắt, cố kéo mình vào giấc ngủ… để mặc cho hắn nằm đó, tâm trí kẹt trong cái vòng Đĩ và Không Đĩ.
***
Hắn và nó có lẽ sẽ tiếp tục mối quan hệ đó cho đến một ngày mà hắn chán nó, hay nó kiếm được một đại gia có thể đưa ra số tiền nhiều hơn hắn để biến nó thành của riêng. Nhưng đã có một người đàn bà đến gõ cửa phòng trọ của nó, là cô, vợ hắn.
Thứ linh cảm, giác quan kỳ bí của đàn bà cho cô biết cô đang phải san xẻ chồng mình cùng một người phụ nữ khác, và cũng cái giác quan bí ẩn đó dẫn cô đến gặp nó.
Cô và nó ngồi ở ngay quán cafê mà nó và hắn đã ngồi lần đầu tiên, thằng Bin con hắn chạy chơi ngoài sân quán. Cô nói không nhiều, chủ yếu chỉ là những câu sáo rỗng của bọn đàn bà muốn giành chồng mình về từ tay một con đĩ. Nó im lặng nhìn cô, tự hỏi cô là loại đàn bà gì mà có thể hạ mình năn nỉ một con đĩ giành mất chồng mình, trong khi, cô có thể túm lấy nó, vả cho vài bạt tai rồi cho thêm mấy lời đe dọa sống chết. Đàn bà khi ghen, kinh khủng lắm.
Nhưng cô vẫn chỉ nói, cho đến câu cuối cùng thì cô khóc, vỡ òa. Câu nói mà nhiều năm sau nó vẫn ám ảnh.
- Có lần… anh quan hệ cùng tôi, nhưng… lại gọi nhầm tên cô.
Nó nhíu mày, còn cô thì khóc… thằng Bin thấy mẹ mình khóc liền chạy nhào tới, vừa nắm tay lại đánh nó, vừa khóc theo.
Nó ngồi yên cho thằng nhóc đánh, im lặng nhìn tấn trò đời trước mắt rồi hít một hơi dài, chỉ nói 3 chữ và dứng dậy ra về.
- Đồ đàn bà.
***
Nó nhắn tin cho hắn, một trong những lần hiếm hoi nó chủ động nhắn tin đòi gặp hắn. Nó ngồi yên tại phòng khách sạn, nhìn gương mặt mình qua tấm gương trang điểm, hình như từ khi quen hắn, nó bớt dùng phấn son. Có lần, khi thức dậy bên hắn, nó lấy tay che mặt, hắn gỡ tay nó ra, nhìn vào khuôn mặt không trang điểm của nó và nói nhẹ nhàng.
- Cái chất đàn bà trong em rất đậm đặc.
Nó không hiểu chất đàn bà trong nó là gì, cũng không hiểu hắn đã cảm nhận được gì, nhưng nhìn nụ cười của hắn, nó hiểu đó là một lời khen. Có tiếng gỏ cửa phòng và hắn bước vào, nhìn nó mỉm cười, như mọi lần gặp nhau. Nó ôm lấy hắn rồi dìu hắn xuống giường, lớp quần áo vướng víu nhanh chóng được rủ bỏ, để lại hai thân xác trần trụi bên nhau. Cơ thể hắn vẫn vậy, cao to và phả thứ hơi ấm xua đi những băng giá trong tâm hồn nó.
Khi hắn đi sâu vào người nó, nó im lặng, nhắm ghì mắt, nhưng vẫn kịp thấy nét bối rối, hoang mang trên gương mặt hắn. Cuộc làm tình giữa nó và hắn rơi vào một khoảng lưng chừng, rời rạc, hắn bỗng dưng xa cách, nghi ngờ, trong khi nó vẫn nhìn hắn, ánh mắt vô hồn như lần đầu tiên gặp nhau.
Tàn cuộc, hắn ngồi nhỏm dậy, ngập ngừng…
- Em…
Nó đứng dậy, trần truồng trước mặt hắn để hắn nhìn thấy một bên má đùi nó là vệt máu đỏ. Hắn chau mày, như đang cố hiểu những gì đang diễn ra trước mắt mình. Rồi thì hắn thấy trên giường đọng lại một giọt máu đỏ thẫm, y như ngày đầu tiên hắn làm tình cùng nó.
Nó tới bên bàn trang điểm, mở giỏ xách, quẳng cho hắn tờ giấy màu hồng nhạt. Là tờ thanh toán cho dịch vụ phục hồi màng trinh tại một thẩm mĩ viện vớ vẩn nào đó ở đất Sài Gòn.
- Anh hiểu chứ, anh chả có trách nhiệm gì với sự trong trắng của tôi đâu, đừng trở thành thằng ngốc trong trò chơi này nữa… Về với vợ con anh đi.
Nó gom mớ quần áo còn trên sàn nhà, nhanh chóng mặc lại rồi bước ra cửa. Hắn vẫn ngồi đấy, im lặng nhìn tờ thanh toán, khó khăn lắm mới cất lên được 1 tiếng.
- Em!
Nó dừng bên cửa phòng, không quay mặt lại nhìn hắn, bờ vai nhỏ run run…
- Anh yên tâm đi, em là một con đĩ chuyên nghiệp, thế nên chắc chắn không bao giờ có chuyện em đi yêu 1 thằng khách hàng của mình đâu. Về đi!
Nó mở cửa và bước đi, lặng lẽ rời khỏi căn phòng sang trọng.
Xung quanh hắn mùi đĩ lại nồng nặc, nhấn chìm hắn trong mớ cảm xúc hỗn độn không hình hài. Hắn thả người xuống nệm, rồi quay mặt nhìn giọt máu đỏ nằm kế bên mình. Giọt máu chuyển sang thẫm đen trong ánh đèn vàng vọt.
Và có lẽ cả cuộc đời hắn không bao giờ thấy được giọt nước mắt còn chưa kịp khô nơi cửa phòng…